Tiếu ngã vô tâm khách diệc vô Sơn khê luyến ngã bạc Ung Châu Thặng thành nhân tự lăng không điểu Phiếm bích phàm như phó dịch câu Tiêu tháp vân hồi đài ý cổ Phan hiên nguyệt quá trúc tình thu Khả lân dạ bán chung thanh lạc Độc khởi hân bồng chỉnh khoái hầu

Tự cười là ta vô tâm nhưng khách cũng vô tâm Núi khe Ung Châu như lưu luyến thuyền ta đỗ lại Đứng trên thành con người nhỏ như chim bay trên không Lướt sóng xanh cánh buồm nhanh như ngựa câu ra trận Mây về trên tháp Tiêu tướng quốc rêu phong thêm vẻ cổ kính Trăng xế hiên nhà Phan tiến sĩ khóm trúc càng đượm nét thu Thương cho ta lúc nửa đêm khi chuông buông xuống Một mình nhỏm dậy sửa đai kiếm chống cửa thuyền (nhìn ra)

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào