Ai dể ta mà ta nhại ai? Công đâu chấp với kẻ vô loài. Giàu vì phận, khó vì phận, Khôn mặc người, dại mặc người. Mềm gối cóc khô, mềm gối mãi. Uốn lưng rùa mốc, uốn lưng dài. Hãy còn ghê đứa anh hùng mãi, Thớt mặt nên, ngay mới gớm gai.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Bài này trùng với bài Tự thuật mục Nhàn ngâm chư phẩm trong Hồng Đức quốc âm thi tập . Chú thích: [1] Coi thường, khinh dể (dễ). » Có 2 bài cùng chú thích: Bài 116 (Nguyễn Bỉnh Khiêm) Bài 57 (Nguyễn Bỉnh Khiêm) [2] Giơ mặt thớt, ý nói lì lợm, giả bộ nên ngay.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào