Đó là tháng sực nức mùi thuốc Bắc Những ngón tay xanh nhợt mép giường Và tháng Hai, đúng là tháng Hai, tôi nhớ tiếng khóc trong câu chuyện Những đồng tiền bà tôi giấu dưới chiếu ố vàng Trong bóng tối ấu thơ, tôi cần giọng nói Từ góc buồng ẩm mốc của bà tôi Cây đèn của ký ức ốm đau cạn dầu và sợi bấc Bò đến sát tai tôi nức nở nguyện cầu Đó là tháng bà tôi đòi cắt tóc Cha tôi mang tóc bà tôi chôn xuống cánh đồng Cỏ mộ tóc tốt tươi trong bóng tối Tôi trốn bà ra khóc tóc bà tôi. Đó là tháng có tiếng ho vỡ đờm trong cổ họng Tôi thấy ngôi nhà xưa dựng bóng cuối khu vườn Mùi thuốc Bắc tự tin bay ra từ bếp lửa Sống lại người đàn bà chết yểu tự ngàn xưa.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào