Giờ vẫn nghe rì rầm Lời kể chốn thôn quê buổi tối Ngôi nhà trắng chập chờn Giữa những ngôi nhà trắng Mẹ tôi viêm đại tràng mãn tính Chập chờn hai mươi năm Người thường mơ thấy ngôi nhà Treo đầy tã lót Nhưng không sao nhớ được Con đường dẫn người trở lại Ngôi nhà người đã sinh tôi. Bằng trí tưởng tượng Tôi tìm ngôi nhà ấy Chỉ thấy bạt ngàn nhà hộ sinh Và những tấm tã lót Phơi rợp bầu trời Xếp dọc mọi nẻo đường Những bọc trẻ sơ sinh đánh số Để chống lại sự tò mò Của chúng ta, Vào mỗi tối Khi chúng ta chợp mắt Có người đi quét vôi tất cả những ngôi nhà.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào