Có sợi tóc của Mẹ đêm qua vừa rụng xuống Một khoảng thời gian của Người lặng lẽ ra đi Ta hiểu lắm rồi một ngày sẽ đến Trái tim ta buốt giá âm thầm Xin dằn vặt trong ta đừng tránh tiếng Hãy gọi ta về thuở ấy ngây thơ Ta đã đổi lấy đôi que kẹo kéo Bằng những sợi tóc của Người rụng xuống đêm đêm Ôi có phải những lần ta ngang ngược Những lần ta làm trái lời Người Những lần ấy tựa cơn gió lạnh Thổi vào tóc người như gió thổi vào cây Một ngày mai ta biết ngủ nơi đâu Ta biết thở bằng gì khi xa hương tóc mẹ Nỗi buồn ta - mặt đất không cây lá Ta sẽ bị cô đơn, ta sẽ bị xói mòn Cho ta đi đôi giày tết bằng hoa buổi sớm Rón rén về bên giấc ngủ của Người Lòng nhẹ nhõm mây bay ta nằm vào hồi hộp Nơi có sợi tóc của Người vừa mới ra đi

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào