Lòng tôi kiêu hãnh và đau đớn về Người Tìm về khu vườn trong giấc mơ đầy tiếng nức nở Phía trên những ngọn cây mây trắng trôi Và mùa thu thuở ấy bây giờ vẫn lấp lánh nước mắt Tiếng xào xạc vĩnh hằng của những tán lá không ngủ Trong ký ức buồn bã và mãi mãi thì thầm Người khuất bóng và trái tim vĩ đại của Người Vẫn mang nỗi tuyệt vọng chói sáng về thế gian này Người đã an ủi giấc ngủ nặng xiềng xích những tư tưởng Nhân loại giờ đây còn mang nặng xiềng xích ấy hơn Nhưng giấc mơ hão huyền còn khủng khiếp hơn tất cả Nó biến bao đồng loại chúng ta thành những xác chết biết dối lừa Đêm đêm tôi nghe giọng của Người, khàn và vang dội Vọng về từ mùa thu ấy, mùa thu đẹp nhất của thế kỷ tồi tệ Những đứa trẻ đã bay lên, lượn vòng trên những đỉnh cây Rồi biến mất trong những ngôi nhà mờ tối ở đấy những ngọn đèn lần lượt tắt Những người già đau ốm kể mãi về một ngày ánh sáng Và bên những hàng rào mọc đầy hoa cúc dại Giọng nói của Người vọng vào những ngôi nhà Những người già đau ốm trong hồi tưởng của họ Không thể đi xa hơn trong thế giới này Họ kể mãi và lú lẫn giữa các câu chuyện Họ tự đầy đọa và uống nhầm nước trên dòng sông mù Thế kỷ hai mươi đã kết thúc và tôi không còn được nghe Những câu thơ của Người trong đêm Giáng Sinh đầu tiên của thế kỷ mới Nhưng tôi vẫn nghe giọng nói của Người, khàn và vang dội Vọng từ ngôi sao xanh mọc phía ngọn đồi Và trong mọi hoảng hốt, trong mọi tuyệt vọng Lại vang lên bài hát của những đứa trẻ thế gian Tôi tìm đến khu vườn, trút bỏ mọi ý nghĩ thống khổ Hát bài ca ban mai trong đau đớn của Người.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào