gửi một nhà thơ Tựa tường, ngồi ngủ như đã quên thế gian trên con đường ven biển. Chiếc kèn nằm bên đôi giày rách. Những gì đã diễn ra khoảng khắc trước đó giai điệu cây kèn, điệu múa con rắn, sự quyến rũ của nỗi sợ hãi. Không trí tuệ, không pháp thuật, không phải những đồng xu, chỉ sự điên rồ chăng? của cả hai ta, không lời nào để nói. Không đánh lừa được ai kể cả kẻ đần độn, chỉ đánh lừa chính mình Ôi hai ta, những kẻ biết được sự trống rỗng trong âm nhạc ấy, trong vũ điệu ấy Cả nỗi hoảng sợ ấy cũng không có thực Bi kịch đến quá sớm khi ngày chưa tàn Trong chiếc giỏ nhiều màu không còn con rắn nào Nhưng không vì thế mà mọi chuyện kết thúc Vẫn tựa tường ngồi ngủ, hỡi người thổi kèn rắn, du khách đến rồi đi Bóng tối phủ lên người tấm vải đen, người vẫn không thức dậy Phải chăng chính nọc độc của kẻ trong cuộc đã tìm cách giải thoát cả hai khỏi sự trống rỗng, dối lừa từng nhân danh những điều huyền diệu.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào