Có thể đó là một câu chuyện dài Ám ảnh tôi mưa bụi và hoa gạo Và bến đò ngàn năm không phai màu áo Nên dáng nằm cũng cổ kính rêu phong Tâm hồn tôi là một cánh đồng Bình yên tiếng chuông trong chiều sương lãng đãng Nỗi buồn của tôi mang màu dĩ vãng Chảy ngọt ngào sâu nặng một dòng sông Trái tim tôi màu hoa gạo rất hồng Đập nhọc nhằn mùa tháng ba đói khổ Tôi không được quyền quên dù chỉ một viên sỏi nhỏ Mòn mỏi những chiều nước chảy bèo trôi Cơm mẹ áo cha là bài học đầu đời Tôi gìn giữ để không bạc lòng cùng quá khứ Khói bếp mịt mù những ngày bão lũ Những khoai sắn tình người ươm tôi lớn khôn. Tôi níu giữ ngày xưa để nương tựa linh hồn Để giữa phố phường không thấy mình lạc lối Để mỗi sớm trong ngực mình nghe con chim hót gọi Bài hát đượm nồng như miếng trầu say Có đôi khi tôi mê mải tháng ngày Tôi phung phí thời gian và tuổi trẻ Rồi mỗi tháng ba nhói lòng hoa khế Tôi tìm về nhặt hoa gạo hố vôi Còn lại một điều mãi mãi ám ảnh tôi Sau tất cả mọi vui buồn lầm lỗi Là quá khứ tháng ba về hiện hữu Tôi chưa bao giờ lớn hơn một chú cỏ gà Tôi chưa bao giờ lớn khôn trong mắt mẹ cha Mà thiên hạ không nhìn tôi như đứa trẻ Ôi nỗi buồn hãy luôn là màu xanh nhé Để mỗi tháng ba cuộc sống lại bắt đầu

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào