Chúng ta nằm bên nhau cắt chéo chiếc giường Những cái cây bị quật đổ sau bão Trong giấc mơ anh thấy những gã thợ xẻ đeo mặt nạ Đang bật những dây mực dọc thân thể chúng ta Trong im lặng tuyệt đỉnh, những gã thợ Xẻ chúng ta thành những tấm thẫm đỏ Lưỡi cưa chạy qua chúng ta loé lên ánh chớp Và mùn cưa phun lên từng chùm pháo hoa Chiếc giường biến thành xưởng gỗ, những mảnh đời sống chúng ta la liệt Rồi biến thành giường tủ, bàn ăn và những cỗ áo quan Chúng ta hiển thị mọi nơi, những cái cây không nhận ra chúng ta Và bản thân chúng ta lúc đó chỉ còn là một ký ức câm điếc Những gã thợ xẻ không bao giờ nghĩ Chúng ta có thể sống lại trong mùn cưa, phoi bào và những đoạn gỗ thừa Và thế chúng ta được ném vào lửa, chúng ta bốc cháy Trong cuộc hoả hoạn này đời sống chúng ta phô bày Rồi trong chiếc áo quan gã thợ xẻ được đưa đi khỏi xưởng gỗ Dọc con đường dựng lên bởi những hàng cây Chấp nhận lời cầu xin của gã trong bản di chúc Chúng ta không tháo chiếc mặt nạ ra.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào