Chiếc thuyền lơ lửng bên sông, Biết đem tâm sự ngỏ cùng ai hay. Chắc chi thiên hạ đời nay, Mà đem non nước làm rầy chiêm bao. Đã buồn về trận mưa rào, Lại đau về nỗi ào ào gió đông. Mây trôi nước chảy xuôi dòng, Chiếc thuyền hờ hững bên sông một mình.

Theo Quách Tấn (trong Hương vườn cũ ), bài này tương truyền là của Nguyễn Trãi. Trần Trung Viên trong Văn đàn bảo giám cũng chép là của Nguyễn công. Song bài này không tìm thấy trong Quốc âm thi tập , và hiện cũng không tìm thấy bài nào khác của Nguyễn Trãi viết bằng lục bát. Chú thích: [1] Mượn ý câu “Thân tại giang hồ thượng, Tâm tồn nguỵ khuyết trung” (Thân ở trên sông hồ, Lòng còn nơi đế khuyết), ý nói tuy không còn làm quan nữa nhưng vẫn không quên nước không quên vua. [2] Từ câu “Lương mộng chức vị thành, Sơn hà kinh kỷ biến” (Mộng lành dệt chưa nên, Núi sông đã bao lần biến đổi). Đó là niềm thất vọng của kẻ sĩ yêu nước, vì cô thế phải đành chịu bất lực trước những biến cố của quốc gia.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào