Ngẫm ngợi sơn lâm lẫn thị triều, Nào đâu là chẳng đất Đường Nghiêu. Người tham phú quý người hằng trọng, Ta được thanh nhàn ta xá yêu. Nô bộc ắt còn hai rặng quít, Thất gia chẳng quản một con lều. Miễn là tiêu sái qua ngày tháng, Lộc được bao nhiêu ăn bấy nhiêu.

Bản ở trên theo Nguyễn Trãi toàn tập , được xếp là bài Mạn thuật thứ 2 ( Tiêu sái ) của Nguyễn Trãi. Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635), Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309) chép bài thơ này là của Nguyễn Bỉnh Khiêm, được xếp là bài thứ 51 trong Bạch Vân quốc ngữ thi tập , với nội dung: ‡ Gẫm kỹ sơn lâm ‡ miễn thị triều, Nào đâu là chẳng đất Đường, Nghiêu. Người tham phú quý, người hằng trọng, Ta được thanh nhàn, ta ‡ sá yêu. ‡ Song nhật hãy còn hai rặng quít, Thất gia ‡ chăng hết một ‡ căn lều. Miễn là tiêu sái qua ngày tháng, Lộc ‡ có bao nhiêu ăn bấy nhiêu. - Song nhật: Có sách đọc là “song viết”, còn nhiều tranh cãi, chưa rõ nghĩa. Chú thích: [1] Lý Xung 李衝 ( Tam Quốc chí 三國志) trồng một nghìn gốc quýt, bảo con rằng: “Ngô hữu mộc nô thiên đầu” 吾有木奴千頭 (Ta có một nghìn cây làm tôi tớ).

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào