Tặng Đỗ Đức Thu Ta vừa đắm trong giấc mơ ghê tởm: Vừa buông tay ôm ấp gái giang hồ. Đầy xác thịt, đầy tâm hồn còn lợm Vị chán chường tràn lấn thú cay chua. Mặc tấm thân loã lồ say mệt ngủ, Ta ngồi, đăm nghe ngóng tiếng đêm sâu; Trên mái ngói cả một trời mưa gió Vẫn sụt sùi dai dẳng suốt canh thâu, Suốt canh thâu, đồng hồ treo bức vách Thong thả đưa, thong thả đếm từng giây, Rành rọt điểm trong lòng ta tịch mịch - Trong lòng ta u tối gió mưa bay... Ta ngồi đó. - Mắt van lơn tha thiết Thầm kêu xin Buồn Nản tránh xa đi; Gọi khiêu khích, chúi vào trong mải miết, Để cho lòng tìm lại chút đê mê. Nhưng, đau đớn! - Tâm hồn ngao ngán quá Thú vui tàn. - Mà giá ngắt như băng, Trái tim mỏi, không buồn sôi nổi nữa. - Ngoài, đêm khuya, mưa gió vẫn không ngừng...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào