00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:34

Tặng Nguyễn Tường Cẩm Tiếng ve ran trong bóng cây râm mát; Giọng chim khuyên ca ánh sáng mặt trời. Gió nồng reo trên hồ sen rào rạt. Mùa xuân còn, hết? Khách đa tình ơi! Khách đa tình ơi! Mùa xuân đã hết. Này nghe tiếng diều sáo dẫn mây đi, Có phải chăng, đầy những lời tha thiết? Lời tiếc xuân như hát khúc phân ly. Ta rắp nâng lời chào ngày mới mẻ, Vì Đông, Thu, hay Hạ cũng như Xuân; Cũng có tình riêng với lòng thi sĩ. Ta vui ca trông ngày tháng xây vần. Nhưng ta thấy ai kia đang tựa cửa, Tiếc bóng chiều, đôi mắt dõi chân mây. Ta cảm nỗi hoài xuân cùng thiếu nữ, Cùng cô em đôi má đỏ hây hây. Nên ngừng bút khoan vẽ mầu chói lói, Của ngày hè muôn cảnh sắc tưng bừng, Cất tiếng hát, trông cô em ta gọi: Hỡi giai nhân! Nghe tiếng hát ta chăng? Nghe tiếng ta trong bóng ve reo mát, Trong lời chim, trong giọng sáo chơi vơi... Hãy gắng quên nỗi bâng khuâng man mác, Mà vui đi! Thiếu nữ đa tình ơi!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào