Tặng Đoàn Phú Tứ Trèo lên trên đỉnh non cao Nghe lời chim gọi, gió dào dạt thưa... Bỗng đâu gặp gỡ tình cờ, Cô nàng cao váy ỡm ờ đứng trông, Tóc cô gió lẳng lơ chòng, Nắng vàng rỡn cặp má hồng hồng tươi. Mắt như nước lặng in trời, Cánh đào thắm nét miệng cười trong mơ. Khiến ta lòng những say sưa: “Phải người ta vẫn đợi chờ, đây chăng?” Trái tim đếm bước ngập ngừng, Lại gần ta hỏi ai rằng: “Ai ơi! Theo đường nước chảy mây trôi. Để lòng ra khắp phương trời, ta xem Ở đây nhắn gió đưa chim, Ở đâu thiếu nữ trông tìm người yêu. Tới đây thấy cảnh đìu hiu, Phải chăng người ở trên đèo mong ta?” Bồi hồi, ta đợi lời thưa, Nhưng cô sơn nữ hững hờ trông mây... Sóng rờn đôi mắt lung lay, Tình xuân nồng đượm đôi mày thanh thanh, Cười duyên đắm đuối trời tình Lòng ta như muốn tan thành hư không. Ta ôm thiếu nữ trong lòng: Người yêu thoắt biến thành bông hoa rừng. Bông hoa nay vẫn còn hương, Lòng ta còn vết đau thương, không cùng, Đính hoa ở một bên lòng, Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào