Ăn chiên chẳng quản đói cùng no, Mười tám thu dư ở đất Hồ. Tai đắp chẳng nghe người Vệ Luật, Lòng bền nào khuất đứa Thuyền Vu. Sương nghiêm bao xuể thông năm muộn, Tuyết giáo càng cao nguyệt tháng thu. Cờ sứ một mai về đến Hán, Công cao vòi vọi vẽ nên đồ.

Tô Vũ: sứ thần nhà Hán sang Hung Nô, bị chúa Thuyền Vu bắt giam trong hang, rồi sau lại dời ông ra bể bắc bắt chăn dê 19 năm. Chú thích: [1] Lông. » Có 5 bài cùng chú thích: Bài 22 (Nguyễn Bỉnh Khiêm) Quân tử giai lão 3 (Khổng Tử) Thái linh 1 (Khổng Tử) Thu nhật Quỳ phủ vịnh hoài phụng ký Trịnh giám, Lý tân khách nhất bách vận (Đỗ Phủ) Trắc hộ 1 (Khổng Tử) [2] Quan Hán đầu hàng Hung Nô, dụ Tô Vũ hàng song Tô Vũ không nghe lại còn nhiếc mắng tên phản bội. [3] Vua Hung Nô. [4] Cờ của sứ giả, Tô Vũ mang theo và giữ 19 năm sau chỉ còn cán không vì lông ở ngù cán đã rụng hết.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào