Đường nghĩa bấy nay trót vẽ vời, Nước non sầu nặng luống đi về. Cung Hoàng dịu vợi dường khôn lọt, Đường Nguyệt mơ màng giấc hãy mê. Đã chắc hương đâu cho lửa bén, Lệ mà hoa lại quyến xuân đi. Xanh vàng chẳng phụ lòng ân ái, Tròn trặn gương tình cũng có khi.

Bài này trước ông Trần Thanh Mại và Đào Thái Tôn đều lầm tưởng của một người tên là Thạch Đình như Cư Đình, Thực Đình, người đương thời. Nhưng theo TS. Phạm Trọng Chánh, "Thạch Đình" có nghĩa là cái đình đá, nơi bến sông Vị Hoàng, Nam Định, vì đó là bến cảng lớn của ngày xưa, vì cạnh biển, mưa gió, bão táp nên đình được xây kiên cố bằng đá. Từ đây đi vào Nghệ Tĩnh, Phú Xuân tiện lợi nhanh chóng vì không leo núi đèo Tam Điệp hay truông nhà Hồ, phá Tam Giang. Làng Tiên Điền có Giang Đình là cái đình bên sông, một trong tám thắng cảnh Hồng Lĩnh. Hồ Xuân Hương tiễn Nguyễn Du năm 1794, tiễn Mai Sơn Phủ năm 1801 và đón quan chánh sứ Nguyễn Du năm 1813 nơi này. Do chưa được thống nhất về tác giả, Thi Viện vẫn tạm xếp bài thơ này vào mục thơ Hồ Xuân Hương. Chú thích: [1] Chỉ khúc "Phượng cầu hoàng". » Có 4 bài cùng chú thích: Quá Chu Văn Trinh công miếu hữu hoài kỳ 2 (Ngô Thì Nhậm) Thanh bình nhạc - Ức Ngô giang thưởng mộc tê (Tân Khí Tật) Tiễn Hưng Nhân Lê doãn phó khuyết kỳ 1 (Đoàn Huyên) Uyển chuyển ca (Dương Thận) [2] Chỗ Xuân Hương gọi là Cổ Nguyệt đường.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào