Cô em đang độ tuổi xuân tươi. Mái tóc đen kia buông quá dài. Như đoá hồng tươi cô hé miệng, Mỉm cười vì chửa biết yêu ai... Nhưng có hay đâu tới một chàng, Một chàng thi sĩ ưa mơ màng. Nghèo khổ ở trong gian gác vắng, Duy giầu được một tấm yêu đương. Vì miệng cười kia hoá ngẩn ngơ, Yêu cô đem cả tấm lòng thơ. Vì cô ca ngợi nhưng mơ mộng, Chỉ là mơ mộng, chỉ là... mơ... Rồi như sông Nhuệ lạnh lùng trôi, Cô lạnh lùng đi, chẳng trả lời Những tiếng lòng chàng tha thiết gọi, Ở trên gác vắng, lạnh lùng ơi!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào