Tề Khương, Tống Tử gạ nào xong! Chàng lại hương quan, đoái thiếp cùng! Quanh quất mối sầu khơi mấy dặm, Sụt sùi giọt ngọc rã đôi dòng. Khách về dễ khiến ngừng khung mặt, Người ở càng thêm đứt mối lòng. Mai dịch may sao tin kíp ruổi. Kẻo lòng người thế nhớ cùng mong!

Bài thơ tả nỗi lòng người con gái dặn dò người yêu. Chú thích: [1] Tề Khương, Tống Tử: Hai họ lớn ở thời Xuân Thu. Người con gái nói: kẻ giàu có gạ gẫm em đâu được! [2] Thờ thẫn mặt. [3] Thư tín. Thời Hán Vũ đế, đặt nhà trạm ở núi Mai Lĩnh để giao thông thư từ tin tức. Vì thế, về sau người ta dùng chữ “mai dịch” để chỉ nhà trạm. » Có 2 bài cùng chú thích: Ngự chế quốc âm từ khúc (Trịnh Sâm) Tống Trung sứ Vũ Thích Chi (Nguyễn Phi Khanh)

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào