Gửi Văn Viễn Đôi ta lưu lạc phương Nam này Trải mấy mùa qua én nhạn bay Xuân đến khắp trời hoa rượu nở Mà ta với người buồn vậy thay Lòng đắng sá gì muôn hớp rượu Mà không uống cạn mà không say Lời thề buổi ấy cầu Tư Mãáo khinh cừu không ai may Người giam chí lớn vòng cơm áo Ta trí thân vào nợ nước mây Ai biết thương nhau từ buổi trước Bây giờ gặp nhau trong phút giây Nợ thế chưa trả tròn một món Sòng đời thua đến trắng hai tay Quê nhà xa lắc, xa lơ đó Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay Tâm giao mấy kẻ thì phương Bắc Ly tán vì cơn gió bụi này Người ơi buồn lắm mà không khóc Mà vẫn cười qua chén rượu đầy Vẫn dám tiêu hoang cho đến hết Ngày mai ra sao rồi hãy hay Ngày mai có nghĩa gì đâu nhỉ? Cốt nhất cười vui trọn tối nay Rẫy ruồng châu ngọc, thù son phấn Mắt đỏ lên rồi cứ chết ngay Hỡi ơi Nhiếp Chính mà băm mặt Giữa chợ ai người khóc nhận thây Kinh Kha giữa chợ sầu nghiêng chén Ai kẻ dâng vàng, kẻ biếu tay? Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tự Giày cỏ gươm cùn ta đi đây Ta đi nhưng biết về đâu chứ? Đã đẩy phong yên lộng bốn trời Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ Uống say mà gọi thế nhân ơi! Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ Ta với nhà ngươi cả tiếng cười Dằn chén hất cao đầu cỏ dại, Hát rằng phương Nam ta với ngươi. Ngươi ơi! Ngươi ơi! Hề ngươi ơi! Ngươi ơi! Ngươi ơi! Hề ngươi ơi! Ngươi sang bến ấy sao mà lạnh, Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào