Trông trời trông đất trông người trông ta Dựng một cái nhà mở ra năm cửa Cửa quay hướng núi bốn mùa tốt tươi theo đời trôi dài cùng mây khói có lúc về bên núi ta ngồi. Cửa trông ra biển rười rượi gió lành lỡ có ngày ta lấm láp biển sẽ gột cho tới trong xanh. Cửa mở sang láng giềng ta mang hết thiện chân ra đổi mong nhận về đôi kẻ tri âm khi tối đèn tắt lửa. Cửa vọng ông bà nơi ta bước vào cúi đầu, bước ra dài rộng gập ghềnh đường xa, quanh co lối hẹp những chân nhang dõi theo nhắc lối thơm về. Cửa trổ lên trời mai ngày không nợ nần chi nữa thuận đường mà rong chơi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào