Nguyễn Bình Phương chỉ cho tôi Một con chim đậu như ngủ Trên nóc toà nhà Ở sân bay Jordan Trong khi chúng tôi Xếp hàng lên máy bay Với đủ ba lô, túi xách... Chợt con chim biến mất Vào vô tận bầu trời Không để lại một tiếng động Trong lúc chiếc máy bay Gầm rú và lồng lộn Như một con quái thú Để bay lên Và lúc đó hành khách vẫn lắm lời Về sự chật chội Của khoang hành lý xách tay Cùng sự nguyền rủa những chiếc ghế hạng phổ thông Như đang kẹp chặt thân xác họ Máy bay đã ở độ cao Mười một ngàn mét Nhưng tâm trí chúng ta Vẫn bước nặng nề trên đất Chứa đầy bóng tối Cả khi chúng ta bật hết những ngọn đèn Và trên chiếc giường diêm dúa Trong giấc mơ Chúng ta cũng không đủ sức Đập cánh để bay lên.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào