Mọc lên từ chính chúng ta Những ngọn núi Cám Dỗ Chúng ta là những kẻ lạc đường Trong chính thân xác tăm tối của mình Một con thú mang họ tên chúng ta Với bản lý lịch tự khai như bản lý lịch Của chúng ta trong tủ hồ sơ tổ chức Đôi khi được niêm phong và đóng dấu Và nó ăn từng miếng tâm hồn ta Cho đến khi thân xác ta thối rữa Chúng ta sinh ra Và mỗi ngày lớn lên một chút Ngọn núi Cám Dỗ lại cao thêm Chúng ta biết điều đó Và nói về điều đó Nhưng chúng ta vẫn kêu lên khoái lạc Khi để con thú mang họ tên chính mình Ăn từng miếng tâm hồn ta đã chết Và nơi đấy, núi Cám Dỗ Tôi nhìn thấy dòng người vô tận Từ mọi nơi tìm đến chốn này Những người hành hương, khách du lịch Cả những linh mục Và có rất nhiều người leo qua ngọn núi Nhưng không leo qua được thân xác của mình.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào