Nhà thơ Murad Sudani, Chủ tịch Hội Nhà văn Palestine 1. Không cần biết bất cứ lý do nào Không cần phải dừng lại hỏi vì sao Không cần phải nghe ngóng những thầm thì hay đe doạ Không cần phải nghĩ sau đó những gì sẽ xảy ra Chỉ biết tôi đã ở đây Trước hàng rào thép gai Và những họng súng Và anh bước về phía tôi Murad! Những bước chân vang trên mặt đất Dưới những đám mây u buồn Trôi trên bầu trời biên giới Tổ quốc anh Mang theo những tiếng sấm, những cơn mưa Và mang theo tiếng khóc Dưới tán ô liu dọc con đường Murad! 2. Trò xảo thuật vẫn diễn ra Trong bàn tiệc những chính trị gia Cùng những kẻ lạc đường Trong những trang sử rối loạn Và những kẻ đứng ngoài bóng tối Đứng ngoài nước mắt, đứng ngoài máu chảy Đang gào lên phán xét Murad! Nhưng tôi đã ở đây Tôi đang đi trên Tổ quốc anh, Murad Tôi nghe thấy bài ca dân tộc anh, Murad Tôi đang thấy những cây ô liu, những cây chà là mọc lên Trên những miền sỏi đá Murad! Tôi thấy những giọt nước mắt Thấm ướt trên núi đồi Tôi nghe những con cửu Kêu cháy cả hoàng hôn Murad! 3. Đêm qua anh không ngủ Murad! Đi bộ trên phố nhỏ Đi mãi và đi mãi Anh xuyên qua chân trời Đêm qua anh nguyện cầu Murad! Đêm qua anh đã khóc Đêm qua anh đã hát Và tôi nghe vọng về Từ núi đồi gió thổi Lịch sử buồn thở than Đêm qua anh quỳ xuống Murad! Hai bàn tay mở ra Một tay đựng đầy chữ Một tay máu chảy ròng ròng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào