Và màu trắng
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Lộng lẫy như lời cầu kinh, tuyết, trầm trầm đổ xuống Miên man không bến bờ - một tiếng kêu câm Đổ xuống, và không có gì chạy qua kịp, đổ xuống Đang run lên, tận lưng trời, những đôi cánh tụ do Đổ xuống, và hiện dần lên trong đêm, những đỉnh núi Đang hiện lên những ngọn cây cao Đổ xuống, đang hiện lên những ống khói Những mái nhà tưởng không còn nhớ và những cửa sổ quên đóng Đổ xuống, tuyết, như một con mắt đang mở To dần ra và nhìn thẳng vào ngôi nhà Không có gì cưỡng lại được cái nhìn của tuyết Cả một chiếc giày trẻ sơ sinh lọt xuống gầm giường Đổ xuống và những con cá vàng bất động trong bể nước Những cái hôn dài mãi và đèn bàn bỏ quên không bao giờ tắt Đổ xuống, mặt úp mãi vào gối, và cơn mơ vĩnh viễn lơ lửng Đổ xuống, những bức thư mãi mãi trong hòm thư Những giọng nói mãi mãi trong dây cáp Đổ xuống, và hiện lên những hàng rào gỗ ngốc ngếch Những viên đạn nằm mãi trên đường bay Đổ xuống, tuyết, từ bất động xa xăm Xa đến nỗi như đâu đấy ở trong, ngoại lòng bàn tay Đổ xuống, và tất cả con đường lặng lẽ hiện lên âm bản Đổ xuống, tất cả những tàu, xe dừng lại giữa cuộc hành trình Hành khách vĩnh viễn ngồi trên ghế, và vĩnh viễn hộ chiếu mang theo Vĩnh viễn không về đến nhà, vĩnh viễn chưa ra khỏi cửa Đổ xuống, tuyết vẽ lại bản đồ thế giới Và dưới tấm bản đồ trắng kia, vĩnh viễn viện bảo tàng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào