Bản thánh ca từ trời cao vang trên những ngọn đồi, dọc bờ sông, trên những ngọn cây, bên hàng rào gỗ trên con đường chạy qua khu vườn, bên những ô cửa sổ bản thánh ca của tuyết, bấy giờ lúc nửa đêm. Như không bao giờ khác, như vĩnh viễn, mỗi bông tuyết mang theo một ngọn nến nhỏ, mang theo một lời hát mang theo một giương mặt thánh thiện, một cuốn sách, một hơi thở trở về đêm lễ hội của Thiên đường trên những ngọn đồi ngoại ô Có tiếng cỗ xe bạch mã trôi theo con đường ven chân đồi Trên những cành cây khẳng khiu khúc khích tiếng cười các hài đồng Một con chó thức giấc không sủa, im lặng nhìn ra Máu thức tỉnh và chảy, dưới tuyết, dưới bộ lông, và chảy. Một hơi thở lớn phả ấm những quả đồi, đâu đấy thầm thì giọng nói bên những ô cửa, bấy giờ lúc nửa đêm, lộng lẫy tuyết bay. Vẫn những ngôi nhà ấy, những con đường ấy, những hàng cây ấy Giờ mang một hình ảnh mới. Tất cả dấu vết chết chóc được xoá đi. Máu thức tỉnh và chảy, dưới tuyết , dưới làn da, và chảy. Một hơi thở lớn phả ấm những quả đồi, đâu đấy thầm thì giọng nói bên những ô cửa, bấy giờ lúc nửa đêm, lộng lẫy tuyết bay. Vẫn những ngôi nhà ấy, những con đường ấy, những hàng cây ấy Giờ mang một hình ảnh mới. Tất cả dấu vết chết chóc được xoá đi. Máu thức tỉnh và chảy, dưới tuyết , dưới làn da, và chảy.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào