Tệ bào ngỗ khách đáo thôn hi Trịnh trọng phiền quân nãi nhĩ tư Tài sĩ bần cư duy ngã chuyết Hoác công bồi đốc phỉ vu trì Vị ngôn Quý Tử đa kim nhật Phả tự Vương Tôn nhất phạn thì Tự cổ cùng thông do tuế tiết Phong trần nhân phẩm quý tương tri

Tấm áo dài rách làm khách khó chịu nên ít đến Phiền ông đã trân trọng nhớ đến tôi Người sĩ phu có tài mà sống cảnh nghèo, chỉ có tôi là vụng Ông trời bồi đắp cho tôi, chẳng phải chậm Chưa nói cái ngày Quý Tử có nhiều vàng Chỉ nói lúc Hàn Tín xin được bát cơm Từ xưa lẽ cùng thông vẫn như thời tiết hàng năm Phẩm giá con người trong gió bụi, quý ở chỗ hiểu nhau

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào