00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:23

(Tặng LMK và BN) Tiếng súng bắn tỉa lần thứ nhất vang lên Tôi lau nước mắt người đàn bà goá bụa Rồi khoác áo lên vai ra khỏi ngôi nhà Tôi đi theo những ngọn gió không mùa Trong tiếng khóc khàn khàn của cánh đồng khô hạn Những vết nẻ ngoặm chân tôi và nuốt Gió đang vặt lông từng đám mây vàng Người đàn bà goá bụa nhặt nhạnh những gì tôi không bỏ lại Vạch áo xem trộm vú mình trong góc bếp đầy rơm Rồi bước ra sân không gọi ai, không gọi tôi, chỉ gọi con chó Con chó liếm lưỡi hôi lên ký ức buồn Tiếng súng bắn tỉa lần thứ hai vang lên từ mơ hồ, êm ái Đạn xuyên táo nỗi buồn ngu ngơ, niềm sung sướng dại khờ Tôi dứt tóc xanh nhai trong miệng đắng Trong cơn mê tôi ăn hết tóc mình Sau lưng tôi dâng lên mùi khói rơm tươi, mùi châu chấu nướng Tiếng nước tắm cô đơn chảy xuống cống ao làng Tiếng súng âm âm trên cánh đồng xứ sở ánh sáng đâu đây gục ngã âm thầm Tiếng đạn lên nòng lần thứ ba như tiếng bày đĩa bát Tôi ngồi vào chiếc ghế của tầm bắn tỉa dịu dàng sao Những ngọn gió không mùa nổi lên một bầy ngựa trắng Dựng tóc tôi thành một lá cờ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào