00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:57

Những người đàn bà vác dậm đi thành một hàng dọc về phía bên phải sát mép đại lộ Người họ bọc kín bởi những lớp vải nâu và đen Chỉ đôi tay, đôi chân và đôi mắt lộ ra Nhưng tất cả cũng một màu như thế Những chiếc dậm đan bằng tre trên vai họ như vầng trăng khuyết vớt từ bùn lên Những cái giỏ bên hông như những cái đầu trọc lắc lư theo nhịp bước Bóng họ đổ xuống đường thành những vũng đen Họ lặng lẽ đi như đội quân thất trận Cán dậm chúi xuống mặt đường - Những nòng súng gỗ hết đạn Những tấm áo rách sặc mùi bùn phơi trong lòng dậm như cờ ngày việc làng giã đám Vảy cá bám trên áo họ lấp lánh những tấm huân chương Họ chẳng cần tung hô, cũng chẳng đợi đón chào Như mây trước cơn giông trôi nặng nề, oi bức Những người đàn bà vác dậm đi thành một hàng dọc về phía bên phải sát mép đại lộ Họ đến từ đâu và sẽ đi đâu Với mùi tanh cua ốc tỏa quanh người

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào