Tặng Tường Bách Tiếng địch thổi đâu đây, Cớ sao mà réo rắt? Lơ lửng cao đưa tận lưng trời xanh ngắt, Mây bay... gió quyến mây bay... Tiếng vi vút như khuyên van, như dìu dặt Như hắt hiu cùng hơi gió heo may. Ánh chiều thu Lướt mặt hồ thu, Sương hồng lam nhẹ lan trên sóng biếc, Rặng lau già xao xác tiếng reo khô. Như khua động nỗi nhớ nhung, thương tiếc Trong lòng người đứng bên hồ. Cô em buồn đứng bên hồ Nghiêng tựa mình cây, dáng thẩn thơ. Chừng cô tưởng đến ngày vui sẽ mất, Mà sắc đẹp rỡ ràng rồi sẽ tắt Như bóng chiều dần khuất Dưới chân trời. Cho nên cô nghe tiếng trúc tuyệt vời, - Thổn thức với lòng cô thổn thức, Man mác với lòng cô man mác - Cô để tâm hồn tê tái, bâng khuâng. Ta muốn nâng Tấm khăn hồng lau mắt lệ cho ai. Vì ta sợ má đào kia phai, Cũng như ta đã ca Khuyên ngày vui trở lại Cùng với ánh quanh minh còn mãi. - Cho người vui cảnh quên già.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào