00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 13:07

Hai con ngươi dời bỏ hai hốc mắt khi người say ngủ Trên chiếc giường trải ga sặc sỡ một xác chết không thối rữa Cái cây chết từ mùa đông dựng lên bộ hài cốt đen Đôi mắt người sợ hãi, thù hận, bất lực và bước dần đến tội ác Ra đi, đau đớn tột cùng, phải ra đi, ra đi máu chảy Hai hốc mắt nổ tung hai ngọn núi lửa, hai con ngươi vụt bay lên hai khối lửa khổng lồ Tất cả cũ mòn, không sức sống, tất cả vô sinh, bệnh tật… không thể nào chịu đựng Ôi hai nhà tù, nhà tù, nhà tù. Ôi cái chết không thối rữa Cái cây chết, ôi lưỡi rìu sắc, ôi nỗi sáo rỗng và căm giận, những nhát chém điên rồ Trong cơn mơ của người bộ hài cốt đen bước dần đến cửa sổ Nhìn chăm chăm vào hai hốc mắt không có con người trống hoác, đem ngòm, hun hút Bộ hài cốt khóc nấc lên, trở về góc vườn và thét vang Chiếc áo màu diệp lục khoác lên bộ hài cốt đen với những chiếc khuy năm cánh lấp lánh.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào