Những tượng đài cổ bên sóng
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Ở đồ sơn năm 1995, có mặt những cái tên: Sài, Minh, Bích, Hoa, Hưng, Thiều, Chi, Hiền, Oanh, Hồng, Thanh, Hà, Hoan, Chung. Và họ đã đến Biển rền ngang buổi chiều Họ rụt rè chạm tay vào sóng Đôi mắt rụt rè hơn Họ đến không để ngắm những cánh buồm mà để nhớ lại 20 năm qua Những gì họ chết và những gì họ sống * Dọc dãy bàn dài trong khách sạn Phủ khăn trắng Họ chậm rãi ăn Và trong sự trôi dạt của kí ức Hiện lên những chiếc bàn đá Lạnh cứng những bữa tối Ở một vùng trung du Vọng lại tiếng mệt mỏi răng hàm Và bóng tối rừng bạch đàn Bò từ đỉnh đồi Xuống con đường đất đỏ * Và họ đã đến Sau 20 năm Những ngôi sao mỗi lúc một ướt hơn Và trong họ thì thầm không dứt Biển rền rĩ bò gần đến họ Họ trốn vào phòng ngủ Những chiếc giường xếp thành một dãy Những người đàn bà ngủ một mình Nguyên sơ và thành thiện * Và trong rền rĩ tiếng biển trên đầu những người đàn ông Lặng lẽ bước dọc dãy giường Vào lúc 12 giờ đêm như một đội danh dự trên quảng trường Với một ý nghĩ Những người đàn bà Không bao giờ dậy nữa Sau 20 năm Họ tìm về bên biển Để bí mật làm một cuộc chết Và bí mật làm một cuộc tiễn đưa.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào