00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:42

Ta không thể nuôi nhau bằng những ánh sao trời Anh nói vậy xin em đừng khóc Những ngọn tóc em đang đổ xuống ngực anh Như những rễ cây bò buồn trong sỏi đá Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa Ta ôm nhau ngồi thở trước sao trời Những ngôi sao tuyệt vời nhưng anh không tới được Chẳng bao giờ anh hái được cho em Anh đã gọi em về, không nỡ để em đi Em non bấy đau trong từng sợ hãi Em tựa vào anh, anh tựa vào cay đắng Trái đất tựa vào những tinh tú thẳm xa Đêm hoang sơ chỉ có đôi ta Không cơm áo cửa nhà ngồi ôm nhau run rẩy Ta sẽ bắt đầu điều gì khi bình minh thức dậy Đi về phía biển khơi hay trở lại rừng Trái đất đang ở đâu đêm nay một triệu năm về trước Hay của triệu năm sau gió bụi, mây vàng Và ta nữa khổ đau cùng hạnh phúc Ta là hai kẻ cuối cùng hay hai kẻ đầu tiên Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa Ta như hai đứa trẻ non mềm vừa mới sinh ra Với hơi thở của người vừa ốm dậy Ta ôm nhau ngước mắt gọi sao trời.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào