Nhà thơ II
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Không là ma quỉ, không là thánh thần Cháy một ngọn lửa rực rỡ nhưng không dấu đất đá và củi rác phía dưới Các ngươi nghi ngờ phần ánh sáng và nguyền rủa phần bóng tối Cõng trên lưng tảng đá khổng lồ của sự đày đoạ để được kêu vang tự do Đã chết quá nhiều cái chết trong ánh ngày mới chạm tay vào cơn mơ sự sống Là cái cây trơ trụi, đen đúa, ngôn ngữ trung thực của giá lạnh nghiệt ngã Là mẩu quặng của thời đại bị những thợ kim hoàn khước từ Sống đôi lúc trong hình thức tuyệt vọng một bộ hài cốt Sự huyền ảo trong bộ xương lồng ngực, huyền ảo Luôn tự nhận thấy những khoảng khắc điên rồ và những vùng tăm tối Bởi thế ngước mắt lên và khóc và hát và đi Đi như gió cát sa mạc, như mây trôi trời xanh, như côn trùng bay đồng cỏ, như ánh chớp đường gươm trong động quỉ, như người nông dân trên mùa màng, như đại bàng cuốn lên từ đá sắc và như tuyết Giáng sinh im lặng Và lướt qua đầu đám người đang chụp hai bông hoa kín hai hốc mắt.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào