Nhà thơ I
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Tặng Nguyễn Quyến Ngồi cúi đầu trong chiếc ghế gỗ bạc sơn chàng im lặng như chết Ánh tà dương dần dần biến mất trên những ô cửa Chàng co người lại, thân thể chàng biến thành một cái tai Chàng run rẩy trong đời sống của thính giác bí ẩn Thế gian không có gì phân cách và mọi âm thanh Chàng đều nghe thấy bằng cái tai rộng lớn của cô đơn Cả tấm lưng nằm xuống, thiếp ngủ Và tiếng dừng lại của hơi thở Có quá nhiều kẻ quanh chàng mang theo trên đầu Những cái tai điếc như đồ trang sức Chàng từng mắc sai lầm khi gào to: Các ngươi hãy lắng nghe Và sự thật đã nhạo báng chàng Chẳng có gì an ủi nổi chàng kể cả cái chết Nhưng chàng vẫn phải sống, đôi lúc phải rúm người lại Trước thách thức của đám người giống những chiếc quần rách Sứ mệnh của chàng không phải là kẻ đuổi ruồi Chàng trở thành kẻ điên khùng của thế giới câm ngọng Và luôn luôn mang gương mặt của đứa trẻ đau ốm Nhưng đêm đêm đầu chàng lắc lư một quả chuông lớn Tiếng nó làm rung những vòm cây và những ngọn đồi
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào