Người dân làng duy nhất
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Trời đêm nay không có sao Có lẽ khói lên nhiều che khuất Tôi cùng hai người đồng đội Đi vào làng Chúng tôi đứng trên nền nhà mà không sao gọi được Làng tên gì chúng tôi chẳng biết đâu Chỉ tàn tro và mùi thịt cháy Bọn giặc vừa rút khỏi nơi đây Im ắng quá chúng tôi như nghẹt thở Bóng tối dày gấp đôi Mẹ ở đâu? Chiếc gậy gãy đôi rồi Chúng tôi gọi khum tay dài tiếng hú Gió lặng câm Và khói lặng câm Bới nát đất không tìm ra tiếng dế Trước mặt chúng tôi một cột nhà không đổ Đứng trong đêm như một bóng người Cây cột cháy khói lên như tóc dựng Chợt qua ánh đèn dù ven rừng chúng tôi nhìn thấy Trên một nền nhà đen đúa Một người mẹ tóc dài tung toá Ôm đứa con đang bú ngực phơi trần Chị đã chết núm vú đen cứng lại Chị không còn ru được đứa con Và đứa bé không hay mẹ chết Cơn đói đang gọi trước mặt em kia Dòng sữa mẹ em tìm sau ngực áo Còn gì đâu chỉ bóng đêm dày Máu mẹ em, em tưởng lầm là sữa Em uống vào, sữa mặn, mẹ ơi! Sao mặn thế, mẹ ơi! Sao mặn thế Em gào lên hờn dỗi xé lòng tôi Em thèm khát một quầng sáng nhỏ Để em nhìn rõ ngực mẹ em hơn Nhưng chỉ có bùng nhùng chớp lửa Mặt trời đang quằn quại phía chân trời Em lẩy bẩy bò trong cơn đói Em bò trên tro bụi của làng Chúng tôi bế em lên và hát Hát rưng rưng nghẹn máu trong người Em ôm quặp vào tôi như ngọn lửa Tôi thấy da thịt mình bỏng rát em ơi Chúng tôi hát ru em mà em chẳng nín Lời ru bây giờ làm sao cầm máu được Làm sao dịu đi cơn đói xát lòng em Em vẫn khóc và nhoài ra phía trước Chớp bom thù hình dẻ quạt loé lên Em cứ ngỡ mặt trời đang thức dậy Mẹ em đi cất vó tép đang về Chúng tôi không bế em đi về phía ấy Nơi bình minh giả dối nhợt chân trời Em đừng khóc mà đau lòng đất Em khóc nhiều lúa chẳng mọc lên đâu Chúng tôi bế em về cánh rừng thưa thớt Mang hết tài để nhại tiếng chim kêu Tiếng chim bây giờ chẳng bằng giọt sữa Chúng tôi còn gì đâu nhịn đói đã bao ngày Quanh người chúng tôi chỉ đầy bom đạn Đêm mai chúng tôi sẽ nổ súng công đồn Tay chúng tôi quờ trong đêm tìm cỏ Mặt đất cháy cỏ chui vào lòng đất Em quẫy người ngoảnh lại phía làng em Làng em đó bây giờ đầy tro bụi Đầy máu trào không phải sữa đâu em Em ráng đợi đến cánh rừng thưa thớt Em sẽ ăn phong lương khô còn lại cuối cùng Cả trung đoàn để dành cho người bị thương nặng nhất Nhưng cứu được em là cứu được làng Em là người dân làng duy nhất Em sẽ lớn khôn và trở về chốn cũ Em sẽ dựng những mái nhà gỗ mới Hồn dân làng về hát dưới ánh trăng đêm Chúng tôi nựng em và hôn lên gương mặt Gương mặt gầy láp nháp tàn tro Tôi ôm chặt lấy em Như bịt chặt vết thương giữ máu Và nhận vào cuộc đời mình nức nở một miền quê.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào