00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 20:34

Đã khóc, chìm vào mê sảng, và bắt đầu nức nở những chiếc lá trên đầu ta mang số phận sẵn rồi Em có thấy sau nước bầy cá bơi bằng đôi cánh đỏ Sau than thở chúng ta là thầm thĩ của thiên thần Đừng xa rời bóng tối chúng ta, và đừng nhắm mắt Đừng cất tiếng trả lời bầy trẻ trên cao, mà chỉ thì thào Đừng hình dung ngôi nhà, hãy hình dung giọng nói Đang lớn dần từ đáy thẳm rừng xa Chúng ta mang cơn khát lớn lao trên vòm trời mùa hạ những chiếc lá không mùa trổ dọc cánh tay Chúng ta lớn lên bởi âm thanh, bởi nỗi sợ hãi Bóng tối bồi dần vào ánh sáng phì nhiêu Chúng ta đang dần biến mất và một ngày bên sóng Ta hiện ra - vật chứng của thiên đường Nhưng lúc này anh không nghe thấy em hát, không nghe thấy em khóc Anh chỉ nghe thấy em, tiếng đập cánh rã rời.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào