Mệnh lệnh
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Khi mẹ vun lá khô nhóm bếp Là lúc mẹ nhớ con nhiều nhất trong ngày Chiều nay con không về buộc trâu đầu ngõ Tiếng cọ sừng lác đác hoàng hôn Chiều nay mẹ ngồi vun mãi lá bưởi khô Lá bưởi đắng khói làm cay mắt mẹ Mẹ im lặng tiếng cơm sôi lật đật Thạch sùng kêu một khoảng tối trong nhà Chiều nay lòng mẹ đầy thương nhớ Những đứa con đi đánh giặc xa nhà Chiều nay con không về kéo nước trong cho mẹ Một vùng trời đạn nổ con đi Chiều nay mẹ trong vườn cui cúi Tiếng ve kêu rỗng vỏ cây khô Lá trầu xanh như một vuông khăn nhỏ Cho bàn tay mẹ ấm mấy phần đêm Chợt có tiếng cau già rụng xuống Mẹ giật mình đứng thở trước lo toan Cau cuối vụ đỏ mắt người không ngủ Chim sẻ nâu tha rác suốt mùa hè Con lớn lên, con mười tám tuổi Mười tám năm mẹ thức nghe con Chiều đầy quá mà nhà mình vơi vắng Thay con hát nghêu ngao là tiếng gió qua vườn Ôi mảnh vườn nhỏ nhoi của mẹ Đã nuôi con qua năm tháng cấy trồng Bàn tay mẹ chiều nào men bờ giậu Hoa cải rơi không thể cầm lòng Chuồn chuồn bay chiều nay nhiều đến thế Cánh chập chờn trên ngọn khoai lang Trời phía biển vỡ ra từng đợt sấm Tiếng gà kêu lọc cọc bước lên chuồng Mẹ dừng lại có cơn ho run rẩy Vầng trán người căng ở phía con đi Hương ngải cứu con thương vầng trán mẹ Cả một đời xa cách lặn vào trong Chiều nay con không về thắp đèn giúp mẹ Tiếng muỗi kêu làm rối những đêm dài Căn nhà nhỏ chỉ nghe mẹ thở Tiếng quạt tre đập muỗi mau, thưa Tiếng mọt kêu cột nhà như thách thức Mẹ ngồi nghe gió đổ sau vườn Mẹ nhẩm tính ngày con trở lại Thuở con đi đánh giặc với trai làng Mẹ rờ rẫm lên từng trang sách cũ Con ở nhà thường đọc dưới đèn khuya Mẹ gìn giữ những gì nhỏ nhất Dăm hòn bi mấy cái lưỡi câu cùn Chiếc diều rách phủ đầy bồ hóng Đôi áo sờn để lại lúc con đi Mẹ giấu kỹ trong chiếc hòm gỗ mộc Sáng sáng hè mẹ lại đem phơi Mẹ nhẩm hát những câu ca ru trẻ Vườn nhà ta hoa bí lại hoe vàng Thôi mẹ đừng đi nữa mẹ ơi Ngõ nhà ngắn nhưng lại dài thương nhớ Mảnh sân vuông mấy phía chúng con đi Chúng con đi trong màu xanh áo lính Thương những cánh đồng bão sớm lúa đang non Thương mẹ lội trong mưa chiều mờ đục Tiếng ếch kêu mọng nước ao đầm Giờ con đi trong vùng trời súng nổ Vẫn còn nghe tiếng mẹ bẻ cành khô Tiếng mẹ vấp bước chân qua cửa bếp Tiếng mẹ ho tiếng lá bưởi cay sè Mẹ ơi mẹ, Mẹ đừng đi nhiều nữa Có lẽ nào trời lại đổ cơn mưa Mẹ hãy vào nhà, mẹ ngồi lên bậc cửa Mở gói trầu heo héo mẹ ăn Suốt ao làng bắt đầu vang tiếng cuốc Con cuốc gầy kêu vỡ cả năm canh Mẹ vào nhà, mẹ ngồi lên bậc cửa Cho mặt trời đang lặn được bình yên Cho buổi chiều, buổi chiều xuống nhẹ Trên lá nhọ nồi mọc ở cầu ao Cho khói bếp lại mơ màng toả ấm Lúa đồng làng đang hát với hơi mưa Mẹ vào nhà, mẹ ngồi lên bậc cửa Cho chúng con đi đủ đầy đồng đội Giấc ngủ rừng xanh mướt lúa đồng ta Những cánh cò bay ra từ tà áo mẹ Vỗ bồng bềnh thay nhịp võng rừng đêm Mẹ hãy vào nhà, mẹ ngồi lên bậc cửa Mẹ búi lại tóc mình thành mệnh lệnh hành quân.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào