Lịch sử một tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Người hướng dẫn: Được dệt thủ công bởi một người đàn bà mù Thổ Nhĩ Kỳ Người mua: Mua lại từ một ông già da đen Cuba ở Havana năm 1986 Chủ nhân: Quà tặng của con trai tôi. Được treo trên bức tường này 21 năm. Lúc gần sáng tiếng những cành khô gãy Những con nai cái mùa động đực Chủ nhân bức thảm 87 tuổi tỉnh giấc uống trà nguội Những con nai đực ngùn ngụt Ngôi nhà như không bao giờ mở cửa Một bà già đi tiểu lần thứ 5, nói: “Mẹ đau lắm” 21 năm tấm thảm không thay đổi chỗ treo Người đàn ông 50 tuổi thường trở về và đứng Trong ngôi nhà nửa bóng tối Tràn ngập tấm thảm tiếng hô hoán Và phía sau tấm thảm Một lưỡi dao lạnh lùng đợi Và một cái chảo sùng sục sôi Người hướng dẫn: Những ngón tay người đàn bà mù Thổ Nhĩ Kỳ giờ bị liệt Người mua: Ông già da đen Cuba đã tự vẫn Chủ nhân: Tôi chỉ nhớ gương mặt con trai tôi khi nó mở bức thảm ra Có một người lúc nào cũng rét Đứng nhìn tấm thảm Hai bàn chân bị đông cứng trong vũng máu Ở chân tường Người hướng dẫn: (đã bỏ nghề) Người mua: Hình như không phải tấm thảm tôi đã mua Chủ nhân: Tôi nhìn thấy những người thân đã chết chạy nấp sau những gốc cây trong tấm thảm Bây giờ là năm thứ 22.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào