Rền vang những cánh đồng, buổi bình minh đất đai Tôi thấy mùa loa kèn sinh ra dưới vòm trời bất diệt Chúng ta đợi quá lâu một cái chết sống lại Những nhạc công yếu già lần lượt bỏ đi. Im lặng như chưa từng có gì sinh ra trên đất đai này Rồi ngôi nhà dựng lên như chợt nhớ, rồi suốt đêm gió thổi Những đồng tiền xưng tên trong lễ rửa tội Đủ mua một phao dầu cháy hết đêm nay? Tất cả những gì còn lại giờ nghiêm trang trong nghi lễ của mình Tôi ôm chặt cây kèn đứng sau rèm sáng Xa xăm trên cánh đồng, những nhạc công tóc bạc Thèm được chơi lần cuối cùng bên miệng vực sâu Mọi con đường tháng Tư biến mất chỉ còn lại một Tôi đứng trên con đường này và quanh tôi bạt ngàn những cây kèn cô đơn Tôi phải chơi thay những nhạc công đã chết Và những cây kèn bị lãng quên trong bóng tối cánh đồng Những cái tên đều đều vang lên trên mặt đá hoa cương rồi đời đời im lặng Tôi nhìn thấy hàng cây mới trồng trên bến bờ của thế gian Một ngôi sao bay về đậu lên trên trán Ánh sáng chan hoà chảy trong máu xương tôi. Đêm rền vang tiếng thử hơi của những cây kèn Tôi là nhạc công sót lại cuối cùng bước dần ra phía sáng Trong nghi lễ của đất đai, của bầu trời, tôi nâng kèn, ngước mắt Tất cả những cánh đồng loa kèn bùng nổ – Bình Minh.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào