Lúc ấy chúng ta đang đi trong khu vườn bệnh viện Choán đầy bóng tối và hơi nóng mùa hạ Từ lùm cây rũ rượi đom đóm bay ra Thoa chút sáng lên mặt hai ta tựa lâu rồi cách biệt Bệnh nhân rời những căn phòng đổ vào khu vườn Quanh chúng ta bồng bềnh những bóng trắng Cả khu vườn đầy người nhưng lặng im như chết Chúng ta lướt qua những linh hồn và cúi đầu chào Những chùm bạch đơn bị kích động bởi hơi nóng Chầm chậm duỗi mở những cánh và vươn dài Một bệnh nhân nhợt nhạt đi qua và khuất sau bụi cây Như thể những chùm hoa vừa chộp lấy, nuốt chửng Những bệnh nhân mỏi mệt lần lượt ngồi nghỉ Trên ghế đá lặng im chờ gọi tên mình Chống lại sự hoảng loạn, gương mặt em bất động Chúng ta đi mãi quanh bốn bức tường như tìm lối thoát ra Suốt những đêm tháng Sáu ấy khu vườn phủ đầy vải trắng Đe doạ bởi tiếng một con chim đột ngột thét lên Một chiếc xe cáng chở xác chết lướt qua khu vườn lăn về phía nhà xác Như một chuyền tàu hết chỗ bỏ quên ta.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào