Một giọng nói sợ hãi vừa được nhắc lại Trong ngôi nhà đầy bóng tối tháng Năm Em mang về những bông hoa từ cánh đồng xa lắc Tiếng nước đổ vào bình gốm vang lên nức nở đều đều Trong bóng tối những bông hoa như người thiếu máu Với đôi mắt mệt mỏi nhìn thẳng vào chúng ta Mùi hoa gắt tràn ngập căn phòng làm anh chợt nghĩ Chúng ta sẽ được tiễn đưa trong buổi tối này Một cánh hoa rụng xuống và anh nghe có tiếng người vật ngã Rồi vang lên tiếng rên rỉ đôi môi chảy máu Nơi cửa sổ nhô lên những cái bóng Cùng tiếng huyên náo to dần của những gốc hoa Bóng tối xóa chúng ta mỗi lúc một mờ Và không ai có thể dễ dàng đánh vần được chúng ta Đó là ngày thứ 31 của tháng Năm mà chúng ta không biết Ai đó trong hai ta đã khóc về nhầm lẫn này Nhưng có một người hiện diện vào suốt đêm thứ 31 Của những tháng Năm không thừa thiếu một ngày Người bước vào ngôi nhà với bó hoa bóng tối Trong trang phục chỉnh tề nằm xuống giữa hai ta.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào