Có một loài hoa không biết tên Vàng tươi như là nỗi buồn riêng Tôi e những hạt linh hồn ấy Rơi xuống thành hoa giữa tự nhiên Nghe nói người tiên vẫn hiện hình Bước ra từ những coi u linh Em như cô Tấm trong hoa thị Về đứng nhìn tôi trên nước xanh Yên tĩnh rừng thông rộng bốn bề Mặt hồ mờ mịt khói giăng che Có con chim nhỏ trong lau sậy Thoảng giọng người tình chợt lắng nghe Chim nhạn bay về thu vắng không Mình tôi trở lại với đồi thông Sao trên làn nước trong xanh ấy Vẫn hiện xôn xao một bóng hồng Hoa dại người đời chẳng biết tên Sinh ra như loài cỏ ưu phiền Nhớ em ngà ngọc bên hồ nước Tôi gọi em là hoa thuỷ tiên.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào