Dưới trăng và một bậc cửa
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Tràn đến bậc cửa rồi. Những chiếc lá non mạ bạc Đang múc từng thìa trăng Những bóng cây say đổ vào nhau. Dạt theo những lớp sóng trăng Con dế mèn lãng mạn Con gián khát thèm Những mối tình đang đến và đang chia xa Những bối tóc goá bụa xổ tung cười ngất Những xé rách, những vá liền, những phân tán, những khô cong và những… Em đã đến trước trăng Em chỉ thở được trong khoảng đục của thời gian, không gian. Tràn qua bậc cửa rồi. Không thể nào tìm được người quen trong đêm nay Tôi bò qua bậc cửa nhà mình Con gián xoè cánh bay Chuyến vận hành mông lung mang theo ổ trứng Vệt chói sáng ghê rợn và kỳ thú Càng xa… càng gắt… càng tê liệt Những rễ cây ân ái dưới đất nâu Sự ân ái phì nhiêu và rụng lá Nhân loại bày ra trong giấc ngủ mụ mị Càng mơ càng cuống bước chân Không có bậc cửa nào cho tôi bò qua. Những con sâu, những vệt sáng ngắn chảy từ gốc lên cành Chúng ngoan ngoãn liếm trăng trên những thìa lá mạ bạc Lũ trẻ còng queo ngủ Những dãy số đánh lừa và phản bội chúng Trong mơ chúng có liếm trăng trên vòm lá kia không? Sự cấu tạo trăng, sự cấu tạo côn trùng, sự cấu tạo người Sự cấu tạo nào nhiều máu hơn, sự cấu tạo nào nhiều bóng tối hơn Tội ác khe khẽ bế từ thiện ngủ mệt mỏi sang giường người khác Cơn mơ bàn chân trần tướp máu Đi trên những mảnh chuông vàng thánh thót Ngân trong cái lưỡi trăng chói sáng và sắc lẻm Lách vào hư vô nhựa chảy ròng ròng Không thể nào tìm được em trong đêm nay. Những ngôi nhà, những ổ đất nghi ngờ đóng cửa Dưới mái dạ sũng trăng Con bống cái chửa hoang ngơ ngác và thường chết ngất Chỉ còn tiếng nước thánh thiện vang xa Niềm an ủi cuối cùng là sự kiệt sức Hai cánh tay tôi – hai vây cá rách tướp Dìu nỗi sợ chửa hoang đi tìm ổ đất buồn Chảy ướt nỗi buồn, chảy ướt niềm hạnh phúc Chảy ướt những gì nhân loại đang do dự Như một nồi bột bánh Đặc dần và bốc hơi trên mặt đất đói mềm Những con chó ngửa mặt tru trăng Không có chức năng canh giữ, không có cơn sốt dại, không có… Những cánh rừng đang khóc Linh hồn cây vục dậy từ ổ lá mục Mở ra đêm vũ hội bầy bọ chó Cố hương buồn rã cánh Cố hương mê mẩn và lạc đường Trong những cánh rừng đầy quỷ Không thể nào tìm được người quen trong đêm nay Đã tràn qua bên kia Những bầu vú tươi non trở lại Những hơi thở được đốt nóng trở lại Trên mảng tường ẩm mốc Bầy kiến lang thang theo tri giác của mình Con đường kiến – miên man cơn sốt Những con kiến tí hon với cái đầu vĩ đại Đi về đâu những điều đúng trong trăng Đi về đâu những điều sai trong trăng Và ôi, con dế mèn lãng du Hãy vì đồng loại mày trong đêm mê dại này mà đừng vuốt râu Chiếc đàn hình lá cỏ Bài ca xanh ngập ngụa lối mòn Không thể nào tìm được người quen trong đêm nay Tôi đã đánh mất tôi một nửa Tôi tự sinh cho tôi thêm một nửa Nửa nào có máu và nửa nào mất máu Hai bàn tay tôi hai chiếc thìa mạ bạc nham nhở Đang múc từng thìa trăng Tôi đói chưa bao giờ đói hơn Tôi khát chưa bao giờ khát hơn Tôi khóc Những rễ cây chộp lấy tôi và nghiền tôi thành nước Tôi lao theo những thớ cây vùn vụt lên cành Không thể nào tìm được em trong đêm nay Tôi là bông hoa mướp cuối cùng của mùa hạ u mê rụng xuống Con cóc già lơ đễnh và tinh quái Nó vuốt trăng trên mặt nhìn tôi Bàn tay nó mềm và lạnh Sự khởi đầu bao giờ cũng giống sự vuốt ve. Trôi qua… trôi qua… Những đám mây mềm, ươn ướt và xốp Chiếc khăn tay của người đàn bà đẹp nhất và buồn nhất thế gian Đang thiêm thiếp trong sa mạc trăng Hình như có một bậc cửa cho tôi bò qua Nơi ấy sóng trăng đang vật vã.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào