00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:59

Chúng ta lại tìm đến nhau trong buổi tối với những nghi lễ đáng nguyền rủa Tiếng rống vang của chúng ta hồi phục ký ức tự do Thời khắc nào bầu trời cũng chứa đầy ánh sáng Nhưng có bao kẻ không có thói quen với ý nghĩ ấy Đêm đêm giấc ngủ chúng ta nở bất tận những cánh đồng hoa vàng Không có ai, kể c ả ma quỉ, có quyền săn đuổi những giấc mơ Nhưng quanh ngôi nhà chúng ta vẫn những tiếng la ó Của những kẻ bị mù bởi chính ánh sáng Và trên những ô kính mờ bụi của ngôi nhà, đôi lúc Treo đầy những mặt nạ biết nói Đấy là điều chúng ta đau đớn Bởi chúng không làm thế nào để thay đổi những âm tiết Chúng ta đã có những khoảng khắc quên mất mình trong đám đông Và nhiều lúc chúng ta bị đánh tráo dịu dàng Với những kẻ bên cạnh Trong giấc ngủ đêm đêm, chúng ta chạy trốn khỏi ngôi nhà, đi mãi trên cánh đồng hoa vàng Nhưng danh phận của kiếp người chúng ta đang sống Ném chúng ta trở lại điểm ban đầu.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào