Con gái ơi
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Cho con gái Tuyết Ngân Con mặc chiếc váy mỏng như khâu bằng những cánh hoa tầm xuân Con đi đôi giày nhỏ như làm bằng hai chiếc kén tằm vàng Trên con đường trước nhà ta đầy đá Con chạy ra đón cha Hai bên đường những cánh bướm còn non Bay như dính vào không gian Đó là chim bồ câu tí hon Trong miền riêng của con trong trắng Niềm xúc động trong cha dâng lên đến tận cùng Làm buốt chân tóc trên đỉnh đầu cha Những sợi tóc tơ con ròng ròng từng sợi nước Mát rượi chảy chàn từng ống xương cha Con gái của cha ơi Cha nghe thấy có tiếng cười lạ Cha nghe thấy có tiếng người lạ Dẫu không gọi tên con cũng không gọi tên cha Mà sao cha sợ run lên Cha mở đời cha như mở một tấm lót Bọc lấy con và bế con lên Chỉ như thế cha mới có thể nhắm đôi mắt lại Hôn dịu dàng lên mái tóc con Chỉ như thế chiều nay con mới không òa khóc
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào