00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:35

(Bày cơn mơ lên mảnh đất cuối cùng) Cho hai con Thuật, Ngân. Cha đã mơ và thấy... I Không giờ Không phút Không giây Điểm chết thời gian Đo bằng hơi thở linh hồn Mẩu âm thanh cuối cùng Buổi cầu kinh thế kỷ Thời gian Rụng xuống Chiếc lông chót của cái đuôi hoan lạc Thời gian Tắt lặng Lời khóc than của bệnh điên ánh sáng Dội tiếng vỗ tay cuồng nộ lần thứ nhất Sự hoan lạc cơn viêm xoang khổng lồ Ăn rỗng từng vòm đức hạnh Không giờ, không phút kém một giây Ký ức đau thương ném vào hàm nghiến mệt mỏi Ta bay về những vùng sáng đặc Ta vỗ cánh Bầy dơi ngày thứ nhất Ta vỗ cánh Đàn thiên nga sinh nở Ta vỗ cánh Bầy rắn nước thế kỷ XX Ta vỗ cánh Những khớp xương nham thạch chảy nước miếng, hú gọi Ta vỗ cánh Bài hát đưa tang của bầy sói rừng sâu Chuông rền rĩ Trong những chóp nhà thờ Bầy ốc vặn phủ rêu Lửa cháy rực từng quầng trên cỏ Lũ chuồn chuồn hừng hực bay đi Những vòm cây tự xé rách lưỡi mình Trong cơn ngứa ăn nhầm ánh sáng Những dòng sông tự cào tướp họng Cơn buồn nôn những bến giả không thuyền Những hồ nước thủ dâm đục sóng Trước loài sen đổi giới tính thay mùa Những trái cây tự rơi vào thuốc độc Cự tuyệt hàm răng nham nhở lý do Và những đền chùa gục ngã Trước những pho kinh phản bội bồ đề Những bóng đèn trong đêm Nổ bục con ngươi Những mặt hình tivi Ào ào mất máu Những chiếc caravat Phát bệnh điên v vb dứt tóc dọc hành lang Những đôi giày da đen mỹ mãn Há hốc mồm hôi hám quầng thâm Những con mọt mang hai hàm răng giả Cắn nát từng miền sách thánh mốc da Những phòng máy lạnh Làm cứng đông từng khúc lưỡi mềm Không kịp quẫy lên cái đuôi vĩnh biệt Những ô kính tự tát vỡ mặt mình Những toà nhà cao tầng tự chặt xương sống mình Dây vĩ cầm cuối cùng trăng đêm vụt đứt Bức phông đen tụt xuống loã lồ Ôi vở kịch cuộc đời... màn cuối... Tiếng hề cười Băm chả những u mê II Vườn mang thai những quả bưởi non Trong hăng hắc những mùa quên cúng giỗ Có ai đó gọi tôi qua linh hồn của ô cửa sổ Có ai đó gọi tôi dọc linh hồn của những ngõ sâu Và ai nữa gọi tôi từ nấm mộ ngôi nhà Tôi đi tìm cha mẹ tôi Cha mẹ tôi phất chiếc quạt heo may Ngồi khoan thai trên chiếc xe mây trắng Một bánh mặt trời Một bánh mặt trăng Nóng và lạnh Đi về nơi gió ngủ Theo vệt xe tôi tìm khản giọng Di chúc buồn để lại phía sau mưa Tôi đi tìm anh chị em tôi Tất cả lên đường với bầy ngựa nâu Bờm tung lên từng mùa mây xám Bầy ngựa lạc trong cánh rừng dòng họ Anh chị em tôi gieo nhầm những hạt thóc rang Tôi đi tìm vợ tôi Người đàn bà cài chiếc cúc đoan trang Trên chiếc áo của một đời ngủ sượng Người bỏ lại chiếc khăn sờn ân ái Và đi, tóc tan hoang, đi mãi Qua cánh đồng sản phụ Về một miền sa mạc Những cát khô thức trắng đợi chờ... Tôi đi tìm bạn bè tôi, Những thi sĩ đêm đêm cởi và buộc Những bao tải gai ẩm ướt Đựng những chiếc răng rụng thuở chín, mười Bạn bè tôi, những mí mắt hoang mang Sập vội những cánh cửa đá Những câu thơ yếu thận Không ghép nổi thuyền Họ cố vượt qua biển đen số phận Bằng kiểu bơi chó Tôi tìm đến, ký ức tôi nằm lại Hoá vỏ ốc mòn ngậm cát gọi u... oa.... Tôi đi tìm các con tôi Mắt mượn của nắng Họng mượn của gió Chân mượn của nước Đường mượn của rễ Quanh các con tôi thế giới đang tự sát Hai đứa bé không hay vẫn bứt lá vườn Còn sót lại sau mùa cây sưng phổi Bày cơn mơ lên mảnh đất cuối cùng Tôi chạy về ngày mai Các con tôi chờ tôi ở đó Tôi bế các con lên Hai cánh tay tôi Hai cành cây đã chết đến vỏ Và lúc đó có một người xuống tóc Gọi tôi qua những mảnh vỡ tim mình III - Cha ơi, cha đưa con về đâu? - Cha đưa các con về cánh đồng của bà nội Các con sẽ tìm gom hài cốt Của những mùa màng tàn tật Mai táng lại trong đường cày mới Để oan hồn của cái đói Đêm đêm không đòi mạng cánh đồng Và các con sẽ lấy hạt giống thần Tổ tiên giấu vùi trong cát bát hương Gieo bí mật xuống cánh đồng goá bụa - Cha ơi, cha đưa con về đâu? - Cha đưa các con về sông Đáy. Dòng họ thuyền đêm qua về đông đủ Những thuyền chết đậu bến mây Những thuyền sống đậu bến nước Những thuyền chưa đẻ thì đang mọc lá - Cha ơi, có con thuyền thiếu chèo! - Cha chặt cánh tay cha làm chèo - Cha ơi,có con thuyền thiếu buồm - Cha cắt phổi cha làm buồm - Cha ơi, có con thuyền thiếu dây - Cha dứt tóc cha bện dây Các con ơi, ngày mai của ta ơi. Cha đưa các con về sông Đáy Con bống bạc đã nổi lên Ôi con bống tuổi thơ cha khóc đợi Nơi con bống vàng quẫy đuôi Ôi con bống nửa đời cha nín đợi Nơi con bống đen lùa vây khỏi ổ Con bống suốt đời cha dứt tóc ngóng trông - Cha ơi, chúng con sẽ ngủ đâu? - Các con ngủ trong ngôi nhà hai mái của ông nội Ngọn lửa thiêng triệu triệu năm Sẽ tự mình thức dậy Nấu một nồi cơm nếp hoa vàng Đơm lặng lẽ vào mo cau cổ tích Và mang ra bến sông Và thả vào bến sông Đó là lúc con bống đen Nổi lên giữa dòng sông Đáy Đôi mắt sáng hai vầng Nhật - Nguyệt Đẻ cho ban mai một dải trứng hồng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào