00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:53

Những phần sống ra đi, những quả đồi mọc lên Mọc lên những quả đồi đã mười năm, một trăm năm, một nghìn năm và hơn nữa... Mọc lên không buồn vui, không so sánh. Những quả đồi câm Câm trước lãng quên, trước tưởng nhớ, trước chân thành, giả dối. Những quả đồi... Mọc trên mọi ý đồ, trên thù hận ngớ ngẩn, trên lòng vị tha sống sượng Mọc trên mọi tội nghiệp, mọi ngạo mạn, trên cả sự phát khóc Đã mười năm, một trăm năm, một nghìn năm và xa nữa... Mọc lên dạy dỗ những phần sống hoang tưởng, những phần sống lang thang Những phần sống cay đắng, ngọt ngào, những phần sống trong bản ghi nhớ Những phần sống điên rồ sức lực để cứu chữa Ngón tay thứ mười biến mất trước khi nhìn thấy Cứu chữa ngón chân thứ mười một không lý giải và cái chớp chậm của mắt mù Mọc lên những quả đồi, mọc lên... để cứu chữa những bí mật có công thức. Và giờ đây đang mọc lên một quả đồi mới Vẫn mọc những quả đồi, và còn mọc, mọc bạt ngàn Sự cứu vớt quá ít ỏi và hiêu nghiệm, nhưng vẫn mọc Mọc kiên nhẫn, không có gì kiên nhẫn hơn. Mọc lên chầm chậm, Chậm hơn cả sự mọc răng Chậm hơn cả tóc mọc,chậm như sự nói thật của chúng ta Và những người đàn bà già đồng phục màu nâu Đi vòng quanh quả đồi mới mọc trên một châu thổ máu vừa biến mất Những vòng, những vòng... đẹp hơn cánh lượn của chim phượng Và trong bóng tối của máu, phun chảy địa tầng mới Những vòng Những Vòng Họ hát Bài hát gieo trồng vĩ đại nhất Và bội thu trong mọi ngóc ngách bi thương, trầm uất này: -Chúng ta gieo hạt. Chúng ta gieo hạt. Sứ mệnh của chúng ta, sứ mệnh không bao giờ được nói trước. Chúng ta gieo hạt, những ngôi sao đổi ngôi. Đường bay của ánh sáng vang tiếng vỗ cánh bóng tối. -Chúng ta gieo và đất đai mê man, đất đai bất động Gieo vào giấc ngủ hạn hán - những vết nứt chúng ta Gieo vàng giấc ngủ úng lụt - những tù đọng chúng ta. - Chúng ta gieo vào sự chối từ, gieo vào cơn dị ứng Gieo vào những hốc chân răng gẫy, những lỗ chân tóc rụng Gieo vào những lỗ tai điếc, những lỗ mũi ngạt, vào những hốc mắt mù Gieo vào giường ngủ, vào chăn chiếu, vào giày và tất Gieo xuống những hôn phối, những ly dị, gieo xuống những cắt rốn Gieo xuống những ngạt thở, những nức nở, những quằn quại rên xiết Gieo xuống những kinh hoàng, những chui rúc trốn chạy, những cơn dại Gieo xuống những bệnh đao, những máu trắng Gieo xuống những bại liệt, gieo xuống những tự vẫn Gieo xuống những bóng tôi mê man đang xiết bỏng cặp môi đen vào ánh sáng đầm đìa. * Những người đàn bà lượn như chim phượng, những vòng, những vòng... Và rộng mãi tận cánh đồng bị lãng quên trên những bến bờ xa. Họ gieo xuống, và ra đi... Họ gieo chính họ, và không trở lại Chỉ còn những dấu chân lớp lớp hoá vào đất Chỉ còn lại trong gió thì thầm mãi khuya Chỉ còn vệt nâu thẫm loang dài trên sứ sở Chỉ còn lại trong đôi mắt buồn Cậu Bé, ánh sáng vô bờ Và không ai lúc này nhìn thấy vết nối của ánh sáng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào