00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 20:34

Những ngón tay Người Nông Dân Già lặng lẽ trải ra Trải xa mãi, xa xa... không bến bờ, bất tận Đất đai muôn năm, đất đai không ân hận Có ai đó run rẩy, tiếng vừa thức dậy Cậu bé kịp về đón nhận sự trải dài của những ngón tay Thổ ngữ gieo từ bàn tay Người Nông Dân Già vào bàn tay Cậu Bé Cậu Bé chầm chậm mở vương quốc của mình và chầm chậm khép vào * Và lúc đó những dòng sông nước mắt bắt đầu tuôn chảy Chảy về ngày mai, nơi hàng rào chân trời nở mãi mùa hoa lạ Chảy về hôm qua phần sống của người Trong chiếc áo những lối khâu giấu một nửa mặt chỉ Quanh Người Nông Dân Già giờ đây Dâng lên Ngân lên giàn giụa những cái tai - những hồ nước cạn. Những ngôi sao vùi trong mây tối Vừa nảy chồi xòe lá sáng lung linh Và lúc này, lá phổi trong ngực người Được giặt giũ, phơi phóng và gấp lại Cất trong rương thơm kí ức lên mười Và lúc này, người mặc lá phổi mới tay dài Thường bay qua cánh đồng mỗi ngày cuối chiều Và dừng lại trên đầu Khâu lặng lẽ những hơi thở rách Và lúc này Ngôi nhà mang đời sống mới Bữa tiệc tự do đang giục giã nhóm lò Mang đời sống mới chiếc giường, bàn ghế, và cốc, chén Trên dây phơi một đời sống mới, trên sân, lối ra vườn và rau cải đắng Đời sống mới khua vang bát đĩa, trầm trầm củi khô, và háo hức ấm đun nước Đời sống mới rạng ngời gạo, rực rỡ ớt và lấp lánh lưỡi mới của dao Đời sống mới những gương mặt, những bước chân, những thì thào qua dậu Những ngọn đèn sáng mới một đời sống và khói mới những nén hương * Người Nông Dân Già, và lúc này, Đang tĩnh tụ. Đang trôi, và đang sinh nở Trên cánh đồng vải liệm xôn xao Âm nhạc đến với người – Âm nhạc không bao giờ bị vấy bẩn Đến trong trống – linh hồn của kiêu hãnh, khát vọng mang cảm xúc vĩ đại Đến trong nhị - Linh hồn những goá bụa chói sáng và nước mắt đẹp buổi tối. Đến trong kèn – linh hồn những cổ họng chứa đầy ánh sáng bi thương Bị chém đứt trong cơn phản loạn của phẩm hạnh ngôn ngữ. Âm nhạc phủ miền cây lá xum xuê, nồng ấm quanh người Âm nhạc tưng bừng mở những mùa hoa nến Âm nhạc lùa gió từ mọi đỉnh núi, và nước từ đầu nguồn mọi con sông Âm nhạc đến thổi ấm những tiếng gọi đã chết đột ngột vì lạnh Và không còn gìn giữ, dọc châu thổ, không giấu giếm điều gì. * Và lúc này, Người Nông Dân già khép cửa ra đi Còn lại bên thềm mắt vệt loáng ướt trăng Đọng lại ngàn năm - muối của ánh sáng Chỉ còn lại trên những ngón tay trải dài Con đường vô tội của bài ca ngũ cốc Và Cậu Bé đi gọi tên linh hồn đất Bằng những cách gieo âm tiết của riêng mình

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào