Chương II
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Tiếng tù và trôi qua thế giới khói, biền biệt phía bên kia Mở con đường hay mê ngủ, nức nở và cầu nguyện Phía bên kia, những vầng mây không mang họ của nước Chở lịch sử của chúng tôi nham nhở dọc chân trời Và đã đến, bầy ngựa bạch âm thanh, mang theo di chúc Phía bên kia, những miền không phân biệt, dựng lá cờ xương thịt Dựng dưới chỏm tóc đen, dưới hàm răng sáng Dựng lên... một Cậu Bé, dựng lên nín thở Bản di chúc đã đến, phía bên kia, bầy ngựa bạch rũ bờm * Phía bên kia, quanh bước chân Cậu Bé, hiện lên Con chuột đồng loang loáng vệt đất nâu trên thế giới đắm mê của cỏ Con chuột đồng bỏ quên công thức và nỗi khát thèm gặm nhấm Con chuột đồng dừng lại, cắn môi bên bông hoa cổ tích Tù và trôi, tù và trôi, gọi tên thiêng của từng dòng họ Con chuột đồng ra đi trên mùa màng khổ đau như ngày khởi sinh, như ngày tận thế Con chuột đồng ngây dại nhìn những ngôi sao, lần đầu nhận biết Những bí mật đau đớn của răng nanh thế kỷ không còn Con chuột đồng tha thứ răng nanh trong khúc chia ly của thế hệ ngũ cốc. Tiếng tù và cổ xưa... tha thứ... tha thứ... và khóc khẽ. Bời bời. * Ở đó xoè những ngón tay, những con đường tin cậy trong im lặng Lan rộng những hoa vân mầu mỡ bí ẩn đất đai Ở đó đợi chờ trong tiếng rống và rì rầm tự nguyện Những ngón tay đón đợi những ngón chân để không thể chết Ở đó, những nấm mộ - những hướng dương âm bản thầm thĩ Mọc về phía mặt người và tươi tốt Bởi những giọng nói và uống chầm chậm những dòng tóc Và ở đó, Cậu Bé quay về trong tiếng gọi bản di chúc Trên những đỉnh đồi vàng, thức dậy cổ xưa...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào