Cánh rừng bất tử
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Chúng tôi nằm trong hầm Lặng im như viên đạn đã lên nòng Thương mặt trời đang lên nặng trĩu Trong tiếng máy bay thù rền rĩ Bức bối bầu trời một cơn đau bụng Hôm nay đã sang ngày thứ năm Giặc đổ quân xuống khoảng rừng trước mặt Để tấn công hòng chiếm điểm cao này Nơi chúng tôi đang vùi mình trong bụi đất Bằng mọi giá không thể nào để mất Dẫu nơi này không còn một bóng cây Dẫu ngày mai chúng tôi không còn ai gọi nhau được nữa Chỉ lao xao gió chạy qua đồi Chúng tôi trải qua bao trận bom B.52 Như những cơn bão khô bằng lửa Cả mặt đất rộp phồng, nhức nhối Em ơi em làm sao anh kiếm được tiếng chim rừng Ôi cánh chim giờ bay đi xa ngái Có khoảng rừng nào êm ả được đâu Cái hốc đá chúng tôi đến muộn Để suốt đời ân hận với loài chim Cái hốc đá chim về làm tổ Những quả trứng tròn trong ổ lá nâu nâu Cả cánh rừng bây giờ như thất vọng Cả cánh rừng đợi tiếng chim non Chúng tôi biết làm thế nào cho cây lá mọc lên Giặc vẫn đổ quân mỗi ngày bao lượt Bao lượt bom dội xuống Bao lượt giặc tràn lên Chúng tôi chẳng còn nhớ nữa Chúng tôi chỉ nhớ rằng Giặc không sao chiếm được Điểm cao này đất đai của tổ tiên Máu thịt của tổ tiên Chúng tôi chỉ nhớ rằng Sau trận đánh Tiếng điểm số hàng quân Lặng lẽ ngắn dần Chúng tôi chỉ nhớ rằng Sau trận đánh Mặt đất với đi bầy quỷ mấy trăm tên Chúng tôi chỉ nhớ rằng sau trận đánh Có cánh chim nhớ tổ bay về... Ôi cánh chim bé bỏng của rừng xanh Sao cứ liệng trên trời cao mãi thế Hãy sà xuống đi Mặt đất của chim đây Dẫu hốc đá chẳng còn Dẫu những quả trứng con chẳng còn Chúng tôi sẽ cởi áo lính ra quây thành chiếc tổ Mùa hoa pơ lang, mùa đẻ trứng, chim về Cánh chim mỏng như một tàn lá cháy Cứ chập chờn trước mặt chúng tôi Chúng tôi ngửa mặt lên trời như thủa sinh ra đã thế Trong tiếng chim kêu khản đặc nhớ rừng Chúng tôi truyền nhau đến bi-đông nước cuối cùng Tưới lên mầm cỏ nhoi nhoi trên đất Nhưng chim ơi, cỏ làm sao mọc kịp Tiếng chim vẫn gọi rừng xanh Như tiếng đồng đội tôi bị thương gọi nước Những lưỡi dao ngang dọc cắt lòng Đồng đội tôi bỗng vụt lên mặt đất Chúng tôi đứng bên nhau theo dáng cây rừng Chúng tôi bỏ mũ ra Chúng tôi giật băng trên đầu ra Tóc chúng tôi một màu vàng đất cháy Tóc chúng tôi quằn đi vì lửa táp Tóc chúng tôi bết máu Gió, gió ơi! Từ bốn phương trời Hãy thổi đến quả đồi khô khét cháy Hãy thổi mạnh cuộn lên như lốc xoáy Cho tóc chúng tôi bay như thể lá rừng Chúng tôi vươn những cánh tay – những cành cây tươi mát Ngón tay xòe như búp trở mùa xuân Đồng đội tôi hóa loài cây khỏe nhất Cứ xanh tươi qua lửa đạn ngày ngày Một loài cây ở đâu cũng sống Một loài cây hút nhựa của yêu thương Chúng tôi hóa một loài cây bất tử Cho cánh chim mãi mãi còn rừng
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào